Dòng sông

“Em yêu anh có yêu được như sông
Sông chẳng theo ai, tự chảy nên dòng
Sông nhớ biển lao ghềnh vượt thác
Mang suối nguồn đi đến suốt mênh mông…”

Huyền thoại

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy..
Giá được anh hẹn hò dù chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu…
.

Và anh tồn tại

”Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
Như người làm vườn, như người dệt vải
Ngày của đời thường thành ngày – ở – bên – em…”
.

Nửa đêm nỗi nhớ

”Trời rộng của anh ơi
Biết em xa thẳm thế
Vẫn muốn bồng trên tay…”

Nơi em về

”Em có thể sẽ trở thành kỉ niệm
Trong rất nhiều thương nhớ của quê anh…”

Lặng lẽ

”Tôi tin người để tin tôi,
Để tin tưởng mãi rằng đời dễ tin…”

Em ở đâu, em ở đâu rồi

”Em ở đâu, em ở đâu rồi
Câu thơ cũ dội xót lòng đến thế
Em ở đâu suốt một thời trai trẻ
Anh đi tìm, khuất nắng cuối màu mây…”

Định nghĩa về em

”Tôi tự do bật tiếng yêu em
Là khởi đầu một hành trình chạy trốn
Tôi chạy trốn em khi cầm lẫn lộn
Gieo hạt lúa đồng nhưng gặt lấy hạt ngô…”