lúc cô đơn trên môi thường kèm theo một câu hát
chỉ vì lòng mình ngơ ngác
giữa nhớ và nhớ nhiều hơn…
Chuyên mục: tình yêu
Ngày xưa
Ngày xưa em chưa lấy chồng
Sao anh không gói nắng hồng sang chơi?
Ngày xưa giờ đã xa rồi
Gặp nhau lại ước một thời ngày xưa…
Người đi rừng cô độc
Đường dài em cứ đi trái tim nồng nhiệt
Bồ công anh phát tán hạt vui buồn
Em đâu biết cánh hoa mềm đến thế
Lại có ngày cạn kiệt nỗi yêu đương…
Khoảng cách
Và em dẫu xa anh thêm nữa
Có những giấc mơ níu bước vô cùng
Tám chữ có
“Có vết thương mười năm đứng âm thầm vì cơn mưa sống lại…”
Chồi biếc
Này anh, em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước…
Thế chấp
Xin dịu dàng thế chấp trái tim ta
Nếu dám chắc mai sau rồi hạnh phúc
Quá khứ với hai lần nước mắt
Giọt này ai chắc sẽ lau khô….
Một đoá hoa vàng
Những cột đèn nhoè đi trong mưa
Em nghĩ đến một tình yêu đã sáng
Đã đơn độc băng qua nhiều năm tháng
Đã chờ đợi hồn nhiên như một đoá hoa vàng….
Em muốn
Mình vẫn yêu nhau tình yêu lạ kỳ thay
Không chết nổi mà cũng không bùng lên nổi
Em chẳng muốn cất giọng lên một bài du ca mới
Mà khóc thì vẫn cay đắng như xưa…