Tự trách

”Tình xưa..
tình mãi tôn thờ
Người xưa..
người lại hững hờ vắng xa.”

Lặng lẽ

”Thôi về phía ấy đi anh
Để em một trái tim lành vẹn nguyên
Trách chi kiềng bếp chung chiêng
Ba chân thì vững, chuyện riêng thì đừng…”

Đôi khi

”Đôi khi thấy cần một cú trượt ngã
để hiểu cái giá của sự sống
để em lại bắt đầu
những yêu ghét bình thường…”

Khoảng cách

”Một tình yêu tha thiết hẹn hò
Anh với em chỉ là trong mộng ước
Một giấc mơ rất gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi…”

Chiều xanh

”Có một chiều xanh thẳm ở trong nhau
Gian gác nhỏ mưa lan mờ bến bãi
Áo em ngắn hết một thời con gái
Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu…”

Người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Người vừa đi

”Hóa ra thành phố này cũng buồn, lặng lẽ…
không đủ cho những chuyến bay về…
không đủ mỏi nhừ những ngày tươi trẻ…
thành phố của những lần chia ly…”

Gọi Thúy Kiều

”Em không muốn như Xúy Vân cả một đời trót dại
Thề làm chi để phải giữ câu thề
Nếu hạnh phúc không thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê…”