”Muốn phá tung cánh cửa trái tim mình
Nhớ người ta mà không nói được
Thèm hoá thành đá cuội
Lăn về phía bình minh.”
Chuyên mục: tình yêu
Anh quá bận để yêu em
”Anh vội vã chạy theo đời, em lại chạy theo anh
Khoảng cách cứ dài ra vì em đuối sức
Cái khoảng cách mà em gắng lấp
Bằng những đợi chờ, chịu đựng, yêu thương..”
Thơ tình viết về một người đàn bà không có tên (I)
”Có gì đâu mà khóc
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viễn vông thôi…”
Trời trở rét
”Em thấy mình cũng thật vẩn vơ
Lại đi thương cây bàng trước cửa
Cây dù nhỏ, gió dù gió dữ
Hết mùa này cây lại lên xanh
Sao không cài khuy áo lại anh
Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét…”
Chỉ em và chiếc bình pha lê biết
”Em chẳng biêt vì sao em yêu anh?
Dù suốt bốn năm chiếc bình hoa của em không có hoa hồng anh đến cắm
Dù những lần chúng ta gặp gỡ
Tính bằng tháng bằng năm…”
Mùa mưa bắt đầu
”Người năm ngoái còn mới tinh
Nay đã thành người xưa
Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến khôn khuây cái người mình chưa hề mất bao giờ…”
Bên biển và anh
”Tim rộn ràng chẳng biết… tại vì sao?!
Biển yên quá mà… lòng em… chao đảo…”
Anh thấy không
”Anh thấy không, nỗi buồn đầy bóng tối
Em đã gom để thả kín căn phòng
Khi chật chội nhận ra mình quá rộng
Vắng anh rồi, đâu cũng hóa mênh mông…”
Tạ lỗi
”Em hiểu thế là mình để mất
Những giấc mơ từng có thật trên đời
Và xin một lần tạ lỗi
Trước những gì không phải cho em!”