Những phút xao lòng

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng…

Viết cho ngày con bắt đầu yêu

Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên…

Tặng thơ

Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi;
Xa là chết; hãy tặng tình lúc sống.
Chớ chia rẽ – dễ gì ta gặp mộng! –
Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi.

Người dệt tầm gai

Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
Truân chuyên đè lên thanh thản
Ôi, sự trái ngược – những sợi tầm gai!

Áo trắng má hồng

Áo trắng là áo trắng bay
Thấp tha thấp thoáng tháng ngày mỏng manh
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng…

Tháng 3

Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ…

Dạ khúc trắng

Đôi khi em phải cảm ơn sự lẩn tránh của anh
cho em thấy khoảng trống chỗ dựa
còn đủ sự bình yên
điều khao khát đã chìm trong ảo vọng…

Châm khói

Ngoài bốn chục chưa khỏi điều non nớt
Cả tin nghe, cả tin nói, cả tin cười
Que diêm mảnh chực châm bờ rạ ướt
Khói lửa nào đắng đót trái tim côi…