Viết cho ngày con bắt đầu yêu

*lời một người mẹ dạy con gái. Không hiểu sao cũng gần giống những gì mẹ nói cùng mình…*
.

Lần đầu tiên con bước vào yêu
Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ…
Cho con làm hành trang…

Nhưng con yêu không giống mẹ ngày xưa
Dù nỗi dại khờ thì không khác
Nhìn nụ cười con mẹ biết mình bất lực
Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
Trên con đường màu xanh
Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường…

Cũng có thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
Có thể khi yêu ta chết được cho người
Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm…

Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên…
Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
Để đi qua những niềm đau vô nghĩa…
Cứ yêu đi và thật lòng con nhé…
.
Viết cho ngày con bắt đầu yêu – Đặng Thị Thanh Hương

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s