Hoa hồng ở làng Caclophero

“Khi tự do là một hoa hồng
Ta nắm lấy, dù gai đâm xé thịt
Dù bàn tay ta máu hồng nhỏ giọt
Thấy lạ lùng, màu máu giống màu hoa.”

Kỷ niệm

“Em đã buông rồi
Nhưng tất cả không rơi
Kỷ niệm vẫn bồng bềnh như sóng biển…”

Ngày nắng

“Vẫn là nắng mỗi ngày vây quanh
sao hôm nay nắng ngập đến trắng
mắt em nheo mãi không thấy anh
nắng đã giấu anh đi đâu mất?

Như đã giấu đi hơi thở của em
để lại trái tim trống rỗng
cơn bức bối ngột ngạt khó chịu
thèm một cơn mưa…”

Chia ly nỗi nhớ

❝Em thuộc về một nơi nào khác
khác mình
khác người
Chỉ còn là một khái niệm
Em đang nói gì
Đôi khi còn không hiểu…❞

Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau

“Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau
Ngày lại đẹp theo vần thơ anh viết
Cuộc đời chẳng lẻ loi đơn chiếc
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau.”

Qua mấy ngõ hoa

“Tình im lặng là tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim đập…”

Nửa đêm nỗi nhớ

“Em lấy nụ cười giấu nỗi lo âu
Che yếu mềm bằng lời giễu cợt
Em gượng bông đùa mà anh muối xát
Ước chi còn tất cả để trao em…”

Không đề cho một người

“Em ở đâu cho tôi được đến tìm
Mùa hạ ép con ve khô xác
Bắng lăng tím tự bao giờ còn ngơ ngác
Em về đâu sau giờ học cuối cùng?”