Từ thế chi ca

Những bạn bè yêu anh sẽ gặp anh trong cỏ
Trong hạt sương, trong đá…
Trong những gì không phải là anh.

Món quà cuối cùng của tình yêu

Đừng sợ cuộc đời thiếu một cuộc đời
Đừng sợ chia tay và nước mắt
Đừng sợ nói lời đắng cay thành thật –
Hãy cho em món quà cuối cùng của tình yêu!

Tự cảm thời gian

Tuổi thơ dần khuất cuối nẻo con đường
Bởi những rong ruổi lo toan và ước mơ xa lắc
Sau bao nhiêu hư hao để giật mình mới biết
Hạnh phúc đâu phải là những ánh hào quang…

Ngồi lại bên cầu

Người con gái trở về đây một bận
Con đường câm bỗng ánh sáng diệu kỳ
Tôi lẩn trốn vì thấy mình không thể
Mây của trời rồi gió sẽ mang đi…

Gửi quê

Phố mấy hôm rồi mưa mãi không thôi Chiều nay trên đài báo tin quê mình có lũ Lại những đêm cả nhà mình không ngủ Bơi xuồng gặt lúa chạy lũ ngoài đồng Con không về nước lại lên nhanh Ba có kịp kê đồ đạc trong nhà lên gác? Mưa suốt đêm càng…

Nói cùng Tấm

“Chị Tấm ơi,đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về dì mắng! “ Mảnh yếm đỏ tháng giêng em mặc Giếng cạn chị ngồi hát…” Ơi này bống bống bang bang…” Chiếc hài thêu phần chị giàu sang Phần em gót lấm bùn không sạch Dài thêm ngăn cách Khúc sông quê se sẽ…

Vườn trong phố

Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta

Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em

Viết cho mình

muốn trôi theo đám mây ngàn
muốn yêu cho đến lỡ làng thì thôi…

RỜI MỘT MÙA YÊU…

Tôi từng nhủ, nếu gặp được một người biết-cách-yêu, tôi sẽ không để rời. Nhưng làm sao biết một người biết-cách-yêu hay không khi chưa cùng bước vào cuộc yêu? Làm sao thấu rõ? Mà nếu lỡ bước vào rồi, cuộc yêu không thành, lại tan thành khói, thì nỗi đau đớn chất chồng đó…