Em biết quá khứ ấy rồi mình sẽ phải quênBởi đó là những ngày xưa đã cũKhông thể nối đôi bờ số phậnKhông thể song hành cùng em trong tương lai Quá khứ ấy dẫu đã là những ngày rực nắng ban maiEm được sốngĐược yêuĐược là mình…rất thậtNhững dịu dàng, hồn nhiên chân chấtỪ…
Rồi một ngày..
Rồi một ngày đá cũng biết niềm đauNhững nỗi đau rất đời và rất thựcHạnh phúc như thủy tinh, tình yêu là gió thoảngĐá chợt buồn… đứng lặng ngàn nămRồi một ngày anh cũng xa emNhư cơn mưa vội vàng mùa hạTàu lắm sân ga, đâu là bến đỗ?Anh đi rồi… xa một tầm tayRồi…
Hoa xuyến chi
Tình yêu đầu đâu kịp nói với ai
Nước mắt em rơi ướt nhành hoa trắng
Sợi tình đầu mong manh như màu nắng
Để cỏ may khâu mãi chẳng xong mùa…
Khóc những ngày mai
mặn nồng em trải vào đâuanh sương khói khuất, nát nhàu đời riêngđau này không thể đau thêmxót này không đợi tràn đêm, gió về…giữa dòng… anh bỏ em đigiông hay bão chẳng hề chi nữa rồilạc loài ngày tháng vô triem vô giác sống từ khi mất người!biết là vĩnh viễn, anh ơimà không…
Cuối rễ và đầu cành
Vươn mãi vào bề sâu
Cái rễ non tìm đường cho cây
Qua sỏi đá có khi tướp máu
Hướng mãi lên chiều cao
Một ngày ta ngoái lại
Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Bạn bè ơi khi ấy có còn nhau?
Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu!
Sợ
Em thấy sợ những ồn ào nháo nhác
Sợ cãi nhau sợ không hiểu được nhau
Sợ nụ cười sợ cả khi nước mắt
Sợ nỗi đau chẳng thể nói được nào