ĐI TÌM “TRÁI TIM SON TRẺ” Ở ĐÂU?

Mấy hôm nay PN nhận được nhiều comment và message inbox về việc đi đâu để tìm “Trái tim son trẻ”. PN đã từng trả lời ở comment các bạn nhưng lẻ tẻ quá, mọi người hỏi nhiều ko reply hết được vì hiện ko có thời gian, đành để những dòng này, hy vọng các bạn thông cảm mình ko trả lời từng bạn được, cũng coi như tự PR vậy

TÌNH TỤI MÌNH, CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN NHỎ NHOI THÔI…

Thì ra tình yêu không chết đi, nhưng nó cũng không luôn mãnh liệt như nó từng bùng cháy. Một ngày nào đó, tình yêu được kể như môt chương sách phải đọc qua trong cuốn sách “Phải sống!”. Tình yêu được nhắc như một môn bắt buộc học để được tốt nghiệp trường đời. Tình yêu như một cây cầu độc đạo phải đi để đến bên kia sông trưởng thành. Và rồi cuối cùng, tình yêu đơn giản cũng được tính như giai đoạn người ta hay điểm danh lại đời mình, học mẫu giáo, cấp một, cấp hai, giai đoạn tuổi thơ, giai đoạn niên thiếu,… nó đáng nhớ, đầy chuyện chôn giấu, ngập kỷ niệm luyến tiếc, nhưng không đáng để quá đau khổ bi lụy chỉ vì nó đã trôi qua…

Thường, những người thật sự đi qua, thật sự sống, thật sự đời, họ sẽ kể về tình yêu một cách biết ơn, như những điều vui vẻ thú vị nhất từng có, dù người yêu của họ đã không còn nơi đó nữa…

Áo cô dâu

Gần ngày cưới chị đo may áo cưới
Áo cô dâu ướm thử mấy mươi lần
Anh ấy hi sinh sau chuyến về ăn hỏi
Áo theo người
Góa bụa nửa chừng xuân.

Nhớ con sông quê hương

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ…

Đà Lạt ước

Em ước cho em đôi cánh
Em bay trên ngút ngàn thông xanh
Và em ước
Đà Lạt trời vừa đủ lạnh
Cho em tựa vào vai anh.

Vùng an toàn

Người ta thường có xu hướng làm quen với những người lạ, rồi từ đó thân nhau, rồi lại thành người lạ sau một thời gian quen biết. Dù rằng mỗi khoảng thời gian trong cuộc đời không đủ để quan tâm tất cả, nhưng họ sợ ai đó bước sâu vào cuộc sống của mình, họ dần thích nghi với việc sống trong vùng an toàn được vẽ ra quen thuộc. Chiếc laptop kết nối thế giới nhưng lại cô lập mỗi người thành một thế giới khó phá vỡ, họ ngồi chia sẻ cùng nhau những điều tưởng chừng cởi mở nhưng thật ra là không bao giờ chạm tới được…

Nhớ ngày mai

Cha khao khát sau này
Thích gì, con hát thế
Dù cha thành
Xác pháo
Để mừng con.

Có thể

Có thể là em không nhớ đến tôiĐiều ấy cũng bình thường như chính là tôi vậyCó thể những ban mai khi em thức dậyNgười đến bên em sẽ chẳng phải là tôiCó thể là trong những lúc xa xôiEm sẽ gặp và thuộc về kẻ khácBởi tôi hiểu trong những ngày đơn độcĐã mấy…