Tôi bỏ lại nửa chừng câu hát,Lặng lẽ về, bước nhạt con đường xa.Nhớ! Trời ơi! Nhớ lắm một bài ca,Viết dở.Tôi gửi lại sân trường một nửa,Một nửa mang theo, một nửa ai cất giùm,Bạn cũ rồi có nhớ tôi nữa không ?Người ấy ở chung bàn, chung giọt nắng,Ô cửa. Lá bàng. Khoảng…
Chúng ta giữ được gì cho nhau em nhỉ ?
Rồi mình cũng phải xa nhau,
đã bao nhiêu lần tôi muốn nói lời từ biệt,
khoảng cách giữa em và tôi là cuộc trốn tìm mỏi mệt,
tôi hoài vọng một thiên đường, em lẩn tránh một giấc mơ…
Cho một chiều dài
Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dàiSự im lặng tràn đầy vị kỉNhư cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa líĐể mà quên nhau…Như cách chúng ta đã đẩy vòng tay ra xa cách nhauNhững cái cười nhạt nhẽoThì có gì là trầm trọng đâu, con…
Khóc đi
Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đi
không bờ vai, không ủi an, không siết chặt tay nồng ấm
hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống
khóc đi…
Hoa cúc xanh
Anh cứ đi như nắng phải xa chiềudẫu một đêm cũng đủ dài để nhớ…Anh cứ đi như chưa từng gặp gỡbởi mùa thu đâu chỉ có một lầnem sẽ quên như quên hương nồng của giónhư xương rồng quên một buổi nắng mai.Em không trách tình phụchỉ trách sự dịu dàng không níu nổi…
Gửi người con gái ở xa
Mang nụ cười của mẹ đi xa
để lại nỗi nhớ
con đừng khóc khi gọi điện về nhà
đừng than thèm ăn cơm mẹ nấu
đừng hỏi Sài Gòn mưa nắng ra sao
đừng kêu thất thanh “con chỉ còn một phút.
mẹ ơi, con nhớ nhà…”
Chia ly và khôn lớn
Nó lớn lên đi biết bao nơi, không nơi nào ấm áp bằng vòng tay của Mẹ. Vậy mà cũng có lúc nó quay cuồng với nhịp sống thành phố lớn đầy ánh đèn này, mà quên. Chỉ có những lúc cùng cực nhất, cô độc nhất, buồn tủi nhất, đau đớn nhất… mới thấy cất lên trong lòng một tiếng nấc- Mẹ. Nước mắt chảy xuôi, những đứa con ngưỡng vọng cuộc đời mê mải chìm và trôi đi, ngày càng xa bến bờ xuất phát. Từ sau bạo bệnh, nó luôn cố gắng giữ liên lạc với Mẹ mỗi ngày, đôi khi chỉ là cái tin ngắn vỏn vẹn. Nó tin Mẹ an tâm hơn khi đọc thấy dòng ngắn ngủi lúc mười giờ đêm “Con đã về tới nhà. Mẹ ngủ ngon.”