Mẹ bảo ba còn đang bận đi xa
Ngôi nhà không có đàn ông mùa mưa dột nóc
Dân trong làng nhìn mẹ con mình soi mói…
Đâu hiểu được lòng người đi biển mồ côi.
Bởi vì ta là con người..
“Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, như chúng ta có thể tồn tại tựa những tinh cầu đơn độc… Nhưng nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. “
Có một buổi chiều nào
Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra em
Một tên người xa lạ tự nhiên quen
Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi…
Chỉ những chiếc lá mới biết
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau
không kịp nhớ mình đã sống…
Chỉ – Võ Trung Hiếu
Chỉ một bàn tay mà hạnh phúc đơn sơ..
Chỉ một ánh nhìn mà thấy lòng ấm áp..
Chiếc lá đầu tiên
Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên…
Bao giờ cho đến bao giờ
Từ yêu nhau, ta trở thành không tuổi.
Đến bên nhau để sống lại từ đầu.
Nghìn lẻ một đêm
Sự chân thực hoá thành bao phép lạ
Lòng thuỷ chung làm sống lại tình yêu…
Không đề
Trả lại em những khoảnh khắc sớm mai
để thức giấc và không nghĩ về anh nữa
trả lại em những đêm dù gầy nhưng yên tĩnh
không nhói lòng khi nghĩ về anh…