Tôi đang ở đâu?

Tôi đang ở đâu mảnh vườn trĩu nặng lời ru của mẹ?
Tiếng hát nhép người đẹp cởi truồng đuổi mất cánh cò cánh vạc!

Tạ lỗi Trường Sơn

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?

Cao và thấp

nói chung và nói riêng, thì tui thích cái tưng tửng của thơ Bùi Chí Vinh..

.AI LÀM CHO GIỌT MƯA TUÔN?

.Nhưng ta đã ướt một bàn tay. Giấu vào đâu giấu vào đâu? Khi những cơn mưa ngoài kia vẫn còn da diết…?

Gương mặt đêm

Một bài thơ minh chứng rằng tình yêu dễ thương lắm, và nó không có tuổi..

CHẢI TÓC CHO EM…

Em không biết vui hay buồn khi thấy mình dễ dàng hạnh phúc và cũng dễ dàng đau khổ. Như lúc này đây em ước ao thời gian ngưng lại để giữ nụ cười anh hiền lành, để cảm bàn tay trái anh tì nhẹ lên chân tóc gỡ rối đêm ngoan. Em thi thoảng ngoái cổ nhìn anh cười ngọt ngào, anh vẫn chăm chú như đang thực hiện một kiệt tác, và em lại bất động như bức tượng thạch cao, chỉ có trái tim nhảy múa.

Duyên

Nếu như tình khó khăn thì đã sao?
Mình còn lời thề ru ấm nhau…

Bởi tại vì thương

Bởi tại vì thương, nên tui thích cách em nhắn cho tui một cái tin buổi sáng, rằng hôm nay anh có thư tay…

Trả lại cho người…

Tôi đã thực sự rất thương yêu người, bằng tình yêu sâu sắc nhất, bằng cõi lòng tan nát được ủi an, bằng tiếng cười ngây ngô nhất của người. Vậy thì vì sao và từ khi nào chúng ta trôi ra khỏi đời nhau, bằng từng ngày khít chật gặp nhau và bằng từng ánh mắt bờ môi không bao giờ buộc vào âu lo cũ nữa?