Ngày nào còn mang hơi thở, chắc tôi vẫn còn nhớ người…
Bài thơ lá
Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay.
Nỗi nhớ Sài Gòn
Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.
Con đi lấy chồng
Mẹ không thể cho con những gì chưa biết tới
Hãy yêu quý cuộc đời như mẹ đã yêu con!
ĐÀNH RẰNG GIÔNG BÃO
..đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong trái tim mướt xanh của mình.
HẠNH PHÚC TRƯNG BÀY
Hạnh phúc là một cảm giác tuyệt vời, là luồng sinh khí loi lẻ và lấp lánh chiếu rọi người ta vài khắc trong đời. Có người vin vào khắc đó để sống tiếp tục, có người vin vào đó để nghĩ rằng mình đang đau khổ. Nhưng tôi thấy, hạnh phúc, bản thân nó đã cô đơn.
Sau cơn mưa này
Đất không đủ rộng cho chúng mình trú chân
Đời không đủ bao dung cho mình ấm
Thì tình yêu chắp cánh…
Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất
Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao…
Chuyện tình yêu không kể
Nơi nào đi qua cũng thành yêu dấu
Gặp một người là được một người thân…