Ngày cho em hy vọng

Những gì mất đi nhưng chẳng thể đi qua
Mưa trong nắng là khóc vì hạnh phúc…

Đánh mất

Ngày xưa, em như chiếc bóng bên anh, nhỏ nhoi thầm lặng… Mười năm, em tan ra thành vệt nắng, gió thốc lên chỉ còn đám bụi mờ. Chuyện tình mình sót lại mấy câu thơ.

À ƠI THÁNG MƯỜI…

Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…

Bỗng đời mình lên một nhánh non tơ

Nếu có một ngày kia
Mình thấy cuộc đời này
Bất cứ một chi tiết nhỏ nhoi giản dị nào cũng nhắc nhớ về ai đó

thì chết rồi, mình yêu

Quê nhà

sáng nay thức dậy nhìn quanh quẩn
đã thấy mình lạc nơi rất xa
tiếng nói tiếng cười sao lạ hoắc
bỗng dưng thèm hai tiếng “quê nhà”

Khuya

Khuya
con thạch sùng tiếc gì mà tặc lưỡi hoài
em nhớ gì mà thức hoài
Ngoài kia trăng sáng quá!…

Khói bếp

Mẹ luộc khoai bằng bếp lửa củi rều
Củi chưa khô ngọn lửa nghèo cũng ướt
Vung nồi đất xoay mấy vòng không khít
Khói tạt về phía mẹ… mắt con cay.