Có những dòng trôi không bao giờ chảy về nữa, mãi mãi…
Nghêu ngao phố
ừ có lẽ trăm năm là vụn vặt, nên chuyện nhân gian cũng khẩu khí khề khà…
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Ta có thể quên nhau, nhưng rồi hoa vẫn nở
Những điều đã qua vẫn đẹp đến rưng rưng
Ôi năm tháng nhiệm màu!
CHUYỆN SÁCH
Hôm nay bạn nhắn mình cái tin nhỏ nhỏ, “sách Trái tim son trẻ có bản lậu roài nha!”, hong biết nên buồn hay nên dzui nữa…!?!nghĩ nghĩ mắc cười quá, “trái tim son trẻ” mà cũng có thiệt giả, vậy ai xài tim giả tim thiệt ta?
Hoa cúc
Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa…
Mây rất thờ ơ
Anh về với bao la
Cỏ xanh vừa chấm ngực
Hiếm hoi như hạnh phúc
Mùa thu ngơ ngác xanh…
Phút cuối
Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai
biển xanh vẫn xanh người đi sao đành…
Có thể em quên
Có thể là em không nhớ. Em quên
Thuở những lẻ loi tìm nhau cất cánh…
Ban công mùa cũ
Em tối nay, thốt nhiên hiểu rằng ban công của em không có điểm tựa, vì ở giữa lưng chừng trời đất, thành ra hụt hẫng dài lâu…