Dang dở

Một người bỏ một người đi
Một bài thơ dở dang vì
Lãng quên…

Bài thơ ngắn

Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Cỏ hoa cần gặp

Có thể chấm dứt được rồi những nụ cười giễu cợt
Rằng những ai nói về cỏ hoa là những kẻ không chạm hai chân trên mặt đất này
Anh vẫn đến thăm em bằng bước chân có thật
Vẫn không quên chùm hoa cúc cầm tay…

Hoa cúc

Đâu chỉ có mùa thu mới nhắc mình buồn
Anh vẫn đâu đây trên thế gian nhưng không còn thuộc về em nữa

Bài thơ cuộc đời

Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu, bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi, anh đã xa cách thế!
“Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa…”

Khi anh ở xa

Trong giấc ngủ không anh mà vẫn có anh
những sợi tóc của em êm và mềm
trên bờ vai chờ đợi

Bài thơ bên cửa sổ

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Linh cảm

Ở đâu rồi năm tháng ấy cơn mơ
Ngã ba chia tay vạt áo em đầy nắng
Con đường nhỏ một chiều mưa vắng
Dưới hiên chờ không dám nép vào anh

Bởi vì yêu

“Bởi tình yêu dệt nên mối liên kết trong gia đình, chứ không phải dòng máu”