“Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
Những bình yên đến chạm vào vai
Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …”
Hơi ấm ổ rơm
“Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no
Riêng cái ấm nồng nàn như lửa
Cái mộc mạc lên hương của lúa
Đâu dễ chia cho tất cả mọi người”
“Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường”
Về Mark Twain: Nhà văn từng nổi tiếng đến mức thư người hâm mộ gửi không ghi địa chỉ vẫn có thể đến tay ông. Mark Twain tự yêu mình, như một chàng Narcis của thế kỷ 19, từng tuyên bố ‘Tôi không phải người Mỹ, tôi là nước Mỹ’. Ông kiêu ngạo, nhưng ông nói…
Vô đề
Anh đã để ngôi sao bay khỏi cát
Biển xanh êm mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã biến thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay
“Mai kia sống với vầng trăng ấy
Người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?”
Khúc mùa thu
“Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?”
Một bài thơ (2/1974)
Hy vọng như dúm thuốc lá ướt
còn sót dưới đáy túi
anh hơ trong lòng tay.
Mùa da diết
“Mùa thu lặng lẽ về
Đừng gọi tên em,
người đã quay lưng rồi.
người đã quên hai bàn tay da diết”
Giấc mơ loài thiên di
Em là ngôi sao nào trên ngân hà kia
mà giấc mơ tôi bay hoài không tới ?
Em tồn tại khoảnh khắc nào trong dằng dặc tháng năm kia
mà ám ảnh suốt một thời sương khói…