Mưa tắm gội cho đời sông được mới
Gót em đi mùa thoa nhẹ chút hồng
Lòng ta đây cung đàn mùa say tới
Có hề chi vàng một chút rêu rong
Cuối cùng cho một tình yêu
Cuối cùng là khoảng trống lặng câm
Những tiếng động cuộc đời dội lại
Ta đi giữa hoàng hôn tê tái
Với nụ cười héo hắt ở trên môi
“Nếu địa đàng chẳng còn gì để nhớ”
Bắt gặp câu thơ trên tường vôi trắng lóa
“Tím một chiều hoang vắng riêng em”
câu thơ lẻ đôi buồn chi đến lạ
dù nắng ngoài kia xanh và gió, rất êm đềm
Ngày không anh
Ngày không anh đất trời không mùa
Cây trút lá xuống vườn em thiếu phụ.
Cơn bão nghiêng đêm
“Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành bay lá
Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã
Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà?
Anh bỗng ra đi, anh ra đi vội vã…”
Không đề
trả lại em những khoảnh khắc sớm mai
để thức giấc và không nghĩ về anh nữa
trả lại em những đêm dù gầy nhưng yên tĩnh
không nhói lòng khi nghĩ về anh.
Tạ lỗi
“Phố phường đánh cắp con
Văn chương đánh cắp con
Chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ
Chỉ có nỗi buồn là trả về cho mẹ
Mỗi tháng ba vừa hé ngoài thềm
Mẹ khóc lặng với loài hoa bạc mệnh
Ôi tháng ba lên thác xuống nghềnh
Con lên cao lại thèm ngã xuống vòng tay mẹ”
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi…
.Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiChim về góc biển . Bóng ra khơiLòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnhChẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiBuổi chiều chăn gối thiếu hơi aiEm đi để lại hồn thơ dạiTôi vó câu buồn sâu sớm mai Chỉ nhớ người…
Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này!
Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
khi chúng ta thuộc về hai con đường!