”Cuộc sống đánh vào thơ trăm nghìn lớp sóng
Chớ ngồi trong phòng ăn bọt bể, anh ơi!
Tâm hồn anh là của đời một nửa
Một nửa kia lại cũng của đời.”
Mừng ngày thơ Việt Nam, Rằm Tháng Giêng 2017
Em sợ
”Năm tháng cuốn trôi
Một thời con gái
Trên gương mặt em
Nét buồn đọng lại
Em thôi xinh đẹp
Anh còn yêu ai?”
Sợi đau sợi buốt sợi đưa người về
Người về bóng nắng bỗng đau
Ta nghe nước mắt lịm sâu cuối ngày
Người đi thuở ấy ta say
Chôn bao cay đắng tuổi gầy hai mươi…
Nhìn tôi trong mắt tôi
Từ đâu nhìn thấy một tôi
Đường xanh hoa nắng rối bời tóc tai
Tôi đi muôn dặm đường dài
Cầm tay một giấc mơ ngoài cõi riêng.
GIẤU GIÓ VÀO TRONG TIẾNG CHUÔNG…
Mọi thứ đều có thể cất lời, một giây ngưng đèn đỏ cũng có thể là dấu hiệu, chỉ không biết bạn có đang lắng nghe không?
Mưa xuân
Chờ mãi anh sang anh chả sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Cho tri kỷ
Em là cốc nước trên bàn rượu
Là kẻ lặng im giữa đám đông
Là bông hoa nhỏ nơi mép phố
Bàn tay thấu hiểu để anh cầm.
Hôn nhau lần cuối
Cầm tay, anh khẽ nói:
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi…
Học quên để nhớ
Học sắc sảo để dại khờ
Học già dặn để ngây thơ thuở nào…