Con thầm lặng bơi qua mặc cảm cuộc đời Đuối những niềm vui, chòng chành hạnh phúc Bữa cơm thường ngày nuốt khan tiếng nấc Ánh mắt nhìn dự cảm lắm âu lo…
Viết ở quầy sách cũ
Gần hết đời người vui cùng con chữ
Bây giờ “thượng đế” quay lưng?
Ông lão nhìn vào bức vách ván bưng
buồn như tháp cổ…!
Những chồng sách… một bài toán khó
Nghe chừng giấy mực khóc rưng rưng
Vết thương cuối cùng
Cuộc đời buồn tênh nên lẻ loi tìm đến
Ta cám ơn tình nhân đã dìu ta đến mộ phần…
Hôn nhau lần cuối
Cầm tay, anh khẽ nói:
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi…
Ngày tháng không quên
Cứ ngỡ mình lại yêu
Khi gặp người nồng nhiệt.
Tay đã chạm tay rồi
Chợt nghe lòng cách biệt.
Trăng nghẹn
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi…
NGƯỜI TA SỐNG TRÊN ĐỜI ĐỂ LÀM GÌ NHỈ?
Tình yêu* là thứ duy nhất đáng để hy sinh và học hỏi, chỉ có một cách để học nó, và cách này đi ngược bản ngã tham cầu đem về của con người, đó là cho-đi. Thành ra tất cả những bài học về tình yêu đều khó, và rất ít người đi qua lại không đau khổ.
*Tình yêu: Không chỉ riêng tình yêu đôi lứa, mà là tình yêu chúng sinh, tình yêu gia đình, tình yêu đồng loại… Bạn có chắc bạn thương yêu con mình bằng một tấm lòng không vị kỷ? Bạn có chắc bạn đang giúp đỡ bạn mình không chờ sự hồi đáp?
Cảm xúc mùa thu
mùa thu còn trở lại
năm tháng đời người thì mãi mãi ra đi…
…
anh chẳng cầu mong gì lớn lao cho đâu đó ngày mai
sau những ngày dài, về nhà chỉ ước gì khi mắt mình nhắm lại
trong một chớp mắt
ngắn ngủi bình yên
mở mắt ra, anh thấy em ở cạnh bên.