Điều vụng dại cũ xưa

Ngôi sao ơi, con mắt của trời đêm
Giờ mới hiểu thế nào là ly biệt
Đối diện lòng mình giờ ta biết
Yêu để giận hờn, tha thứ để chia tay…

Nỗi buồn thiếu nữ

Những đêm mơ tôi muốn gặp điều gì
Tôi khao khát những gì mà chỉ gặp nỗi buồn xưa cũ?
Nỗi buồn sáng trong của tôi, thời thiếu nữ
Một ngôi nhà thủy tinh vụn vỡ
Đầy ắp những điều tôi vẫn say mê…

Kể về đôi mắt

Những người mang gương mặt rỗng
Phố chợ nghiêng ngả theo ngày
Thành phố anh buồn lắm
Kể gì cho em đây?

Phan Huỳnh Điểu

“Tôi cho rằng thơ phổ nhạc đạt đến mức độ cộng hưởng tâm hồn của nhạc sĩ và thi sĩ. Tìm thấy một bài thơ phù hợp, nhạc sĩ phổ nhạc và gửi gắm tâm trạng mình. Xét đến cùng, chất thơ trong ca từ của một nhạc sĩ thuần túy không thể bằng được chất thơ trong ca từ vốn là bài thơ của một nhà thơ. Nhà thơ chắt chiu từng con chữ, nhạc sĩ chăm chút từng nốt nhạc sẽ cho ra một tác phẩm toàn vẹn và đầy đặn. Bởi vậy, tôi hết sức thích phổ nhạc cho thơ. Thơ và nhạc như cặp anh chị em song sinh, thơ một cánh, nhạc một cánh cho tác phẩm bay lên…”

Trần Văn Khê

Xin được nghiêng mình đưa tiễn Giáo sư Trần Văn Khê về nơi an nghỉ cuối cùng. Mong cho mọi di nguyện sau cùng của ông được hoàn thành, và ngọn lửa trong tim ông về văn hóa Việt lại sẽ có người chuyền đuốc…R.I.P

Vườn trong phố

Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta

Biết bao điều anh còn chưa nói được
Rối rít trong lòng một nỗi em em

Nồng nàn phố

Em như sông thẳm sâu không có quyền được chọn
Chảy ngược dòng về lại chỗ thương anh…