“Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?”
Soi dấu
“bởi quá sợ cô đơn
tôi xoay sở trong tay người trói buộc…”
Em cứ về bên ấy
“Ai đã yêu em như em biết vậy?
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương?”
Sổ tay đi đường
“Vốn không tin lời hẹn quay về
Vẫn gửi lại vì biết mình đi mãi…”
Nỗi buồn thiếu nữ
Sớm mai ra, một buổi sớm bình thường
Tôi dừng lại trên đường, lắng nghe tiếng chim đầu xuân vui vẻ
Thấy len lỏi trong tim một nỗi buồn khe khẽ
Biết mình đã khác hôm qua…
Giấc mơ bị đánh mất
“Bằng cách nào đó tôi đã vẽ rất nhiều khối lập phương trên những cánh hoa tulip vừa được cắm
Đêm qua hình như có cơn mưa ngang qua thành phố
Cơn khát tôi uống cạn bầu trời…
Và hình như tôi đã hát bằng lời của loài thiên di.”
Không đủ gọi một lần
Mưa có tạnh nhưng chân trời còn mãi
Những giọt sương là lệ ở trong mây
Dòng sông đi cho nước nói ngàn ngày
Rằng bể rộng không bến bờ em ạ…
Em điên nhức nhối
“thôi thì cứ bay đi
đầu thai thành cơn gió
thay ta về nam
thay ta về núi
thay ta lên dốc hoa vàng
chui vào căn gác nhỏ
nắm một bàn tay cũ
ngủ một trận quên sầu
Ở đâu, anh…”
Hỏi thử
Tay có bằng lòng cho tay nắm lấy
Vai có bằng lòng khoác nhẹ nhẹ ngang
Tim có bằng lòng cho tim gần lại
Môi có bằng lòng cho một nụ hôn.