Thời hoa đỏ

Trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu thương tha thiết!
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say…

Bài ca mặt trời

Tổ quốc tôi mạnh mẽ hồi sinh
Dông bão mang đi những rác rưởi bất tài, những đớn hèn mục ruỗng, tái tạo sinh lực cho đất mẹ sung mãn tràn trề
Tre già cho măng ấm bụi
Rừng lại lên xanh
Hãy để dông tố đến.

Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa…

Đã đi để mà thấy đâu

Chúng ta từ chối cuộc sống như từ chối một món quà
Khi mà triệu người khác chẳng bao giờ có cơ hội nhận
Khi mà ngàn vạn người khác đã bị tước thời gian đi mất
Đến từng ngày cũng phải gắng gượng đấu tranh…

Tạ lỗi

Em chất chồng chi nữa trái tim em
Ngàn thương nhớ… Dường như anh chẳng thiết
Ngàn thương nhớ thôi để mình em biết
Một mình em đơn chiếc đã dần quen…

Gặp nhau

Người gần mà hóa xa xăm
Mà thôi… cũng đã mấy năm còn gì
Nắng mưa này một lần đi
Gặp nhau giờ cũng chia ly… thôi đừng!
.

Khúc nhạc buồn

Ở đâu ta trốn được nỗi buồn
Mà nhân thế chừng như hẹp quá!

Tháng bảy

Em lấy chồng
Trời ơi, biền biệt…