“Nên anh chỉ bảo em:
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được
Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!”
Trang thơ và chữ, đẹp!
“Nên anh chỉ bảo em:
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được
Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ!”
“cách gì, vẫn có một số điều ta nên nói với nhau trước khi quá muộn!
thí dụ:
tôi không hề ao ước “khôn ra”
để mãi được yêu em
như ngày mới gặp.”
Em có những lúc nhút nhát rụt rè như một con mèo nhỏ
Nhưng vẫn ngóng chờ vuốt ve…
“Có đôi chút nực cười thời trẻ quá
Chưa hết tung tăng đã muốn bạc đầu…”
Khi em bỏ ta đi
Có nghe lòng trống trải?
Khi em bỏ ta đi
Có nghe rừng gió mãi…
“thôi cũng đủ. nửa đời thôi cũng đủ
buồn trăm năm thổi tạt ngọn cây mù
mưa hay nắng chỉ là lời nói khác
vui với buồn thôi trả lại hư vô.”
Xin nhớ dùm cho, để yêu một người cần rất nhiều cố gắng.
“Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.”
.
Chúc mừng sinh nhật nhà thơ Xuân Quỳnh (6.10.1942)
Vẫn nỗi lo âu buồn thảm thuở hồng hoang
Ta sinh ra trong thế giới cũ mèm
Không có chi dưới mặt trời mới lạ.