Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Năm buổi sáng không có trong sự thật
MỘTNgủ dậy một sángCả phố biến đâu mấtKhông một bóng người điIm lặng hồ nước sâu thăm thẳmMặt đất đỏ màu gạch nungNhư miệng quả núi lửaAnh đi tìm emTìm dấu vết những con đườngChúng ta thường đi lạiGiữa mênh mông tôi gọi em mãi mãiThế kỷ chúng ta đứng lại nơi đâyEm ở đâu…
QUAY LƯNG LÀ GIANG SƠN KHÁC!
Người yêu vừa mới đó, tay trong tay đó, mắt môi lúng liếng cùng nhau. Ngay ngày mai thôi có thể là người dưng… Người-dưng-nước-lã…
Bạc bẽo trần gian chưa bao giờ là tội lỗi của cuộc đời, của cuộc tình, mà chính của con người, người mà lúc nào cũng nghĩ suy rằng, ngoài kia là một giang sơn khác, trong khi tay mình đang có cả giang sơn…
Thu khúc
Vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu. Cái thoáng chốc của một thời tuổi trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em – là ngọn nến chẳng bao giờ tắt – thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt – điềm nhiên đi thốc giữa tim người…
Hạnh phúc
Hạnh phúc như tấm chăn bé nhỏHễ được bên ngườiThì thiếu ở bên taTim ta nhói đauKhi chiều nay người về bên ấyGió lộng, trời buồn, giọt nước mắt tủi hờnchảy ngược vào trong Nhưng xét cho cùngHạnh phúc chính là cho– Người hạnh phúc – Chính lòng ta hạnh phúc.Hạnh phúc__Trầm Nguyên Ý Anh
VỀ VIỆC NHẬN VÀ POST thơ của bạn đọc
Từ khi lập trang, tui đã nhận được kha khá các bài thơ mà bạn đọc gửi, có khi là tâm sự mỏng dày, có khi nhờ xem chữ thi thơ, và nhiều lời hỏi sao đóng góp cho page.