Đáng lẽ

Trang sách ước năm xưađã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏchiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổbao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng quamột gương mặt chập chờn rồi vụt biếnbao con tàu về ga bao con thuyền cập bếnmà riêng em…

Ngọn lửa

Ta sẽ uống với bạn một li rươu
nhiều li rượu
cụng li chúc mừng sinh nhật cõi đời
chúc niềm vui
chúc cả nước mắt

Ở giữa chông chênh

Càng nhiều kỷ niệm càng nhiều thương yêu thì càng nhiều đau đớn. Tôi cũng nhận ra người ta không để lại cuộc đời tiền bạc địa vị, người ta để lại cho đời những câu chuyện đẹp, để lại những nỗ lực lớn lao hay niềm đam mê cháy sáng. Khi đối diện với chuyến đi của ai đó mỗi ngày, khi gần cuộc chết của mình hơn mỗi phút, tôi lại lao vào sống…

Thôi em ạ

Có một buổi em cùng anh hò hẹnKhông răng long ít nhất cũng bạc đầuRồi một buổi em đột nhiên lỗi hẹnĐể anh buồn bãi bể với nương dâu Nay vô cớ em chạnh lòng quay lạiChưa kịp mừng anh đã vội phân vânTình vẫn thế nhưng lòng đầy hoảng sợTảng đá kia không nỡ…

Rời một mùa yêu

..Bạn hỏi sao tôi không mở lòng để lại yêu? Tôi chỉ cười thôi. Mỗi ngày tôi đều phủi bụi trái tim mình, tôi sợ nó già cỗi và bảo thủ, may mà chưa vì tôi vẫn còn liều lĩnh và can đảm lắm…
.Nhưng tôi không thể nói cho bạn hiểu được một điều mình đã ngộ rằng, thì ra vì mình sợ người khác làm tổn thương những cảm xúc ngọt ngào nuôi dưỡng tim mình, và giá trị tình yêu mình gìn giữ, nên mình đã tránh xa họ!

Lại bắt đầu

Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngLại ngọn đèn, màu mực những câu thơLại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rựcTrước biết bao nao nức với mong chờMột con tàu chuyển bánh ngoài gaLàn nước mới, trời xanh và mây trắngNgôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắngNhư chưa hề có mùa lũ đi…

Hờ hững yêu

.Hờ hững vui buồn, hờ hững chạm vào nhau. Hai thế giới nhìn nhau trong khô cạn. Một ngày thấy mình hờ hững yêu, hờ hững gắn bó… Đâu phải vì thời gian?
Đâu phải vì hết thương nhớ?
Mà hờ hững lạnh lòng…

Bao giờ cho đến bao giờ

Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau về thưa với mẹRằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻDẫu giờ đây tim đã biết yêu ngườiNày là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơiGiờ cũng muốn về làm con của mẹ. Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau lên núiHái giò phong…