Tôi như trẻ nhỏ ngồi bên hiên nhà
Chờ nghe thế kỷ tàn phai.
Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa
Mà sao vẫn cứ lạc loài…
Một mình
Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đă có người nghe…
XIN NGƯỜI MỘT TẤM KHOAN DUNG…
.Khi tình yêu biến mất khỏi trái tim, ta cần khoan dung cho nhau để không thấy tội lỗi giữa những buộc ràng, không phải vì miệng đời mà níu kéo chút hạnh phúc sứt sẹo.
.Em đã thấy bao cảnh người ta phải ngậm ngùi sống cùng nhau vì những danh nghĩa gán ghép. Mình chỉ có một cuộc đời, nên nếu đã chạm đến tận cùng mà vẫn không thể đi tiếp nữa, xin cho em một tấm khoan dung và lòng can đảm lớn lao để thanh thản buông tay anh…
Lúng ta lúng túng
Sao con đường đi kiếm nhân tình cứ rối như vò tơ
Sao lúng túng hững hờ…
Em đã cho anh
Em đã cho anh một tình yêu như thếTừ thuở hồng hoang, lửa khói nát mặt đườngNhững bức thư không ngày, không thángKhông cuối, không đầu… không cả những lời thương… Em đã cho anh những tháng năm tuổi trẻNhẹ thênh thênh, mơ mộng ngập tâm hồnMột ngày sống, cả ngàn ngày tung tẩyViên sỏi…
Mưa
Sắp mưa
Sắp mưa
Những con mối
Bay ra
Mối trẻ
Bay cao
Mối già
Bay thấp
Gà con
Rối rít tìm nơi
Ẩn nấp
Ông trời
Mặc áo giáp đen
Ra trận…
Cây mận của em
”Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh.”
Thu ca
”Tháng chín rồi
Ngày mỏng quá ngày ơi…
Sắc xanh là sắc da trời
Mong manh là khói lặng lời là mây.”
Thu khúc
‘Lời mưa hay lời em
chào hạnh phúc của mùa thu cũ
bàn tay lạnh thèm bàn tay ấp ủ
anh có về cho giấc ngủ xôn xao?”