Ly khúc

”Có thể là em nhớ
Có thể là em quên
Một cuộc tình rất nhỏ
Đã trôi về lênh đênh…”

Lâu rồi đã quên

Lâu rồi đã quên cảm giácThả một con diều lên trờiLâu rồi đã quên cảm giácNhắm mắt nghe dòng sông trôi Lâu rồi đã quên mình cũngCó nhiều mơ ước trong đờiLâu rồi dường như chỉ biếtTừng ngày, sống từng ngày thôi… Những chiều buồn rầu như thếTrải đều trên mỗi cuộc đờiNgười ta riết…

VỀ QUYỀN TÁC GIẢ

Trang Trái tim son trẻ rất cảm ơn sự chia sẻ của độc giả và các tác giả trong thời gian qua. Có một vấn đề nhỏ đã từng trình bày nay xin được phép nhắc lại, nhân dịp hình ảnh sáng nay. Đó là vấn đề quyền tác giả của hình ảnh và thơ ca / câu chữ PN sử dụng ở page.

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

”Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng trở về
Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Để đừng lạc lõng giữa mênh mông…”

Ngày không anh

Có những ngày rộng quá một tầm tayGió không biết vịn vào đâuEm không biết vịn vào đâuDã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàuSự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thườngMở to mắt, ngước nhìn mặt trờiĐầy thách thứcỞ chính giữa niềm kiêu hãnhLà hụt hẫng màu vàngSự kiêu kỳ biết vịn vào…

Còn lại

”Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông…”

Hoạn Thư

”Tằm vàng ngự giữa nong dâu
Ruồi xanh ở đợ thân trâu trọn đời
Đàn ông là chiếc thuyền trôi
Sao em lỡ bến tin lời bướm ong?”

Vẫn mơ cơn gió Tây Hồ cũ

”Ta như kẻ đến từ xa lắc
Ngơ ngác mà trông nắng phai chiều
Ánh mắt cỏ cây xào xạc lá
Sỏi đá bên đường đã lên rêu…”