Tự bạch

Người ơi!
Không gì Thanh thản hơn là chỉ dựa vào mình
Không gì Cô độc hơn là chỉ dựa vào mình…
.

After a while you learn..

Rồi sẽ có một ngày em biết cách
Tự trồng nên cả một mảnh vườn xinh
Thay vì cứ buồn sầu chờ ai đó
Hái dăm hoa rồi mang đến cho mình…

Cho một người

Khi người không yêu ta
Buồn đã đành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế?

HẠNH PHÚC LÀ GÌ BAO LẦN TA LÚNG TÚNG…?

.Khi yêu một người, thiệt ra ta chỉ yêu cảm giác họ đem đến cho ta, là bình yên, là chiều chuộng, là ngoan ngoãn, là được sở hữu, là có kẻ để dựa dẫm ngay khi thấy lòng yếu ớt, để nương nhờ cảm xúc tồi tệ bản thân… Thế đấy, lâu dần thành ra lệ thuộc, dù là ít hay nhiều cũng gây ra sự khó chịu mệt mỏi. Đến một lúc rời xa, những thói quen trở dậy như hổ đói, quần thảo mãnh liệt trong trái tim tội nghiệp đến nỗi muốn bỏ đời mà đi.
Không chỉ với tình yêu nam – nữ, có yêu thương người khác là có đôi lần ngổn ngang trong lòng…

Bài thơ không thể đặt tên

Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể…
Sao hôm – Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
.

Thói quen

Em gặp anh cũng chỉ là một thói quen
Anh nghĩ có những thói quen nên bỏ
Em cười
Em có thói quen quen nhất, đó là, không bỏ thói quen…

Chuyện ngày thường

Ðể nhận ra cuộc đời
Hệt như là cổ tích
Ước niềm vui – khi mở bừng con mắt
Tất cả đều có cạnh bên
Bạn – người yêu – hoa và nắng êm đềm…

Tự khúc

Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không…