Việt Nam quê hương ta

Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn…

Nhưng mà

”mỗi khi bị đời bắt nạt
tôi về tôi mách với thơ
thơ bảo thế mà cũng mách
đánh cho trận nữa bây giờ…”

Nghìn lẻ một đêm

”Ngọn lửa thần ẩn trong cây đèn cũ
Trí khôn ngoan trong trái tim kẻ nghèo
Sự chân thực hoá thành bao phép lạ
Lòng thuỷ chung làm sống lại tình yêu…”

Ngày xa anh

”Thêm một lần nữa nước mắt em rơi
Thừa thãi quá trước đời anh hạnh phúc…”

Hạnh phúc

Hạnh phúc là khi hai người đi xa mãi
Nhưng lòng vẫn hiểu lòng chẳng trách cứ gì nhau…

Tháng sáu trời mưa

”Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc…”

.ĐỂ YÊU MỘT NGƯỜI CẦN RẤT NHIỀU CỐ GẮNG…

Xin nhớ dùm cho, để yêu một người cần rất nhiều cố gắng…

.Đời dài đâu mấy bữa cơm họp mặt, có được một người thương yêu đi cùng mình trên đoạn đường tạm này quả là hạnh phúc lớn lao. Nên nếu tìm ra một người mình cảm thấy rung động và mong ước sống cùng, tôi thiết tha ước mơ bạn có đủ nghị lực và nồng nhiệt, để học cách cố gắng trân trọng yêu thương, để học cách hiểu được tình yêu không là tay lồng vào tay xác thịt, đó còn là một dặm trường thử thách, mà hoa nở trong tim thơm ngát đủ để nuôi sống nụ cười bạn luôn như thời tuổi trẻ rực rỡ, không bao giờ tàn lụi nếu còn có tình yêu…
.