Ta ngỡ ngàng thấy tuổi Hai mươiTàu thời gian chẳng có vé khứ hồiBánh năm tháng rít vào lòng khô khốcChạy miệt mài bỏ ga xép nhỏ nhoi,Không có vé trở về ga kỷ niệmTa bơ vơ giữa phòng đợi cuộc đờiBao ước mơ cùng lo toan trĩu nặngChẳng lúc nào có đôi chút thảnh…
Ngày mới
Hãy nhận hết yên lành Một – Ngày – Mới, đi em!
Mây rất thờ ơ
”Trời xanh màu tự thú
Tóc em thờ ơ bay
Ngày em hai mươi tuổi…”
Tự nhủ
”mong sao
trên sân ga đời người
khi ngước mắt lên
ta được soi vào bầu trời ưu tư và độ lượng…”
Khúc mùa thu
”Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?”
Để nhớ một thời ta đã yêu
”Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã,
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài
Lạc mất nhau ngày mai…”
Vì ta đã nhiều lần ướt mưa
”Ta đã trải qua một quãng đời chỉ sống trong những ngày mưa
Không cần biết nắng có chói chang hay ấm áp ở một nơi nào khác
Chỉ cần biết ngay bên cạnh ta đây là gió mưa tan tác
Khát khao một chiếc dù
Nên ta hiểu rõ giá trị của nỗi đơn côi…”
Lời Mị Nương
”Anh quá chậm mà em thì đang vội
Em đã chờ anh đến phút cuối cùng
Anh cứ giấu những điều định nói
Xây quanh mình thành quách thủy cung…”
Trái tim bên hàng rào
”Những hàng rào khốn khổ trên môi
Ngăn không cho anh tới được chân trời
Đám mây thiên thần ngoài tầm tay với
Không lẽ ta lang thang cho chấm hết cuộc đời.”