“Biển đã mất”

Khi em áp mặt vào ngực anh về phía trái tim
Sự êm dịu vỗ về như thủy triều tràn lấp
Giọt nước mắt lấp lánh trong ánh nhìn
Em biết em hạnh phúc
Không hề chiêm bao

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn

Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
Thì đừng ngại ngần quay xe lại
Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình quên chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
Thì phải tìm gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần

Như ngày nào

Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không, rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé..

Thành phố tháng Chạp

“Thành phố vỗ tay tiễn đưagiá rétmơ màng một vòng tay lụa nắngtháng chạp mềm như chiếc hôn Em gửi cho anh một chút mùa xuânnụ tình yêu đã chớmtrên môi emhồng Gửi cho anh tháng chạpnhững mái tình im ngủ trong sương…” Phạm Thị Ngọc Liên

Mùa chuyển

“Dẫu một lần thôi, em cũng mong anh đếnnhư mong mùa xuân gõ cửa một lầnnhư mong nắng ấm tràn đông giá lạnhmong một dấu giày xóa sạch rêu xanh…” Mùa chuyển – P.N Thường Đoan