Bài thơ không thể đặt tên

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành… tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ…

Thời gian

Và tôi suốt đời lặng lẽ
Làm con còng gió cô đơn
Mải mê se từng hạt cát
Gởi người như những vết thương…

Phố mưa

Anh cả tin mình quá
Khói vàng trên ngón gầy
Mưa rây mềm mặt lá
Nỗi mong chờ… ai hay.

Hư không

Giữa nồng ấm xuân vui
Chợt nhói lòng thương cuộc đời dâu bể
Biển cồn cào thì vẫn mãi bạc đầu thương nhớ thế
Trời vẫn cao xanh đến nao lòng…

Gửi lá đầu cây

Ngổn ngang kỷ niệm nỗi đời
Trong lồng chim hót (!) ngoài trời gió bay.

Bài luân vũ mùa đông

Em như con bướm lạc lõng giữa Sài Gòn mùa đông
Không có anh mỉm cười bên cạnh
Phố bỗng dưng buồn…

Bọt nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiNhìn trước nhìn sau thấy rõ ràngNhững người đi trước sầu đeo nặngNhững người đi sau sầu không tan Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươiThấy hay hay nhưng làm sao cườiNhư chuyện lớn lên rồi có vợCuối đời về đất lạnh nằm xuôi Tôi dòm đời…