Có bài thơ viết về phút xao lòng
Em đã đọc ngày xưa – thời rất trẻ
Như con đường với trăm ngàn ngã rẽ
Những phút xao lòng…ai chẳng người ơi
Thẻ: thơ tình
Đừng yêu
Bầu trời không còn nắng
Trái đất không còn đêm
Không còn giận hờn ghen
Nếu phải đừng yêu nữa!
Đôi bàn tay
Tay ta nằm giữa tay người
Xót tay ai đã da mồi từ lâu
Đi qua bao cuộc bể dâu
Bàn tay ai đỡ trước sau ân tình…
Lại bắt đầu
Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngLại ngọn đèn, màu mực những câu thơLại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rựcTrước biết bao nao nức với mong chờMột con tàu chuyển bánh ngoài gaLàn nước mới, trời xanh và mây trắngNgôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắngNhư chưa hề có mùa lũ đi…
Bao giờ cho đến bao giờ
Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau về thưa với mẹRằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻDẫu giờ đây tim đã biết yêu ngườiNày là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơiGiờ cũng muốn về làm con của mẹ. Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau lên núiHái giò phong…
Em đã cho anh
Em đã cho anh một tình yêu như thếTừ thuở hồng hoang, lửa khói nát mặt đườngNhững bức thư không ngày, không thángKhông cuối, không đầu… không cả những lời thương… Em đã cho anh những tháng năm tuổi trẻNhẹ thênh thênh, mơ mộng ngập tâm hồnMột ngày sống, cả ngàn ngày tung tẩyViên sỏi…
Anh đến với em
Anh đến với em bất ngờ như cơn mưa không báo trướcKhuấy động khung trời tĩnh lặng của emEm hứng lấy cơn mưa bằng niềm vui của người đang cơn khátUống mềm môi hạnh phúc ngọt ngào Hỡi cơn mưa của emAnh có thể bất ngờ khô tạnh điGiống như lúc đếnVà có thể đi…