Biển vắng

Một cộng với một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai…

Đưa em về đi

Đưa em về đi, nơi con đường ấy
Dẫu nửa cuộc đời chưa có bước chân qua
Đưa em về đi, con đường ấy rất xa
Dẫu đông đúc vẫn mình em cô độc…

Nếu phải liền xa mặt trời

hai mươi năm ngủ vùi khúc ru mười chín tuổi
ngỡ không thể lặp lại những dại dột thuở thiếu thời
ngỡ bão tố chỉ cồn lên đến thế
biết đâu bão tố ngủ trong mình…

Làm sao anh yêu nổi em?

Những môi son quệt ráng chiều thẫm đỏ
Những bàn tay mềm mại nao lòng
Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế…

Đa mang

Em như cơn gió lạc đường
Theo anh lãng đãng mười phương trời nào.

Thêm một ngày mùa đông

Sài gòn không có mùa đông
Nhưng những ngày-mùa- đông thì nhiều lắm!
Giữa dòng người ngược xuôi, lòng anh đầy khoảng vắng
Tê buốt những đầu ngón tay…

Em!

Em không nghĩ lại thương anh đến thế
Khi ngày lại ngày đơn điệu trôi đi
Các thói quen như vẫn mọi khi
Sáng thức dậy thật bình yên khi thấy nhau ngồi đó

Chẳng có gì vĩnh viễn

Chẳng có gì là vĩnh viễn trên đời
Tình yêu đi qua – Tình yêu lại đến
Đời vô thường – Đam mê ơi, ngươi tìm gì đó?
Ngoài trời thêm xác lá rơi…