Mùa hạ cuối

Rồi cũng biết rằng hạ về bên cửa
Chùm phượng mang áo đỏ cháy ngang trời
Gã tóc ngắn chẳng hồn nhiên được nữa
Cô bạn nhìn tư lự đám mây trôi

Vẫn cái lối của học trò cuối cấp
Bài thi mang chắp cánh những nụ cười
Cái liếc mắt giữa giờ thành ngọng nghịu
Xao xuyến nào giấu một cái bĩu môi…

Lời phấn trắng thầy cô chừng hối hả
Ve thì kêu vô nghĩa mấy tầng vòm
Sân trường đếm những bước đi vội vã
Cơn mưa nào thức dậy một chiều hôm

Và dấm dúi những hộc bàn ngăn cặp
Trái me chua về nhắc chuyện 2 người
Khung cửa cũ nắng hồng như màu mắt
Góc lớp mình khúc khích chuyện buồn vui

Rồi lưu bút chứa chan lời đầu hạ
Chuyền tay nhau cho hết những giận hờn
Có ai đứng so vai ngoài cửa lớp
Mắt bạn nhìn vời vợi bỗng trong hơn

Tay len lén ôm vào lòng chiếc cặp
Ai dối lòng… lời đề tặng hôm qua
Muốn keo kiệt giữ bài thơ mười tám
Ngốc nghếch ơi, hạ cuối rồi mà …

Và đỏ thắm những chân trời rạo rực
Phượng tô hồng cho những ước mơ
Ta không biết nói gì đây, thôi để:
“Xa cách ngày mai xin được khóc bây giờ…”

Nguyễn Thanh Loan

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s