Kết thúc

Sáng hôm nay trời cũng buồn như hôm qua

trời nắng hay mưa cũng không cần biết

ta đã qua một đêm dài tội nghiệp

thờ thẫn nhìn mình u tối trong gương

Ta vẫn nghĩ là ta bình thản để quên

chưa dễ gì được thế

thời gian qua chầm chậm từng giây

vẫn xót xa đau linh hồn kiệt quệ

Sáng hôm nay phải dậy điểm trang

để thấy ta là người còn đầy hy vọng

để thấy đời không dành riêng ai

phải quên để sống

Vâng rồi ta sẽ quên

ôi thời gian là liều thuốc đắng

biết bao giờ hồn ta bình yên

khỏi đau đớn vì người phụ bạc

Ôi chẳng bao giờ ta còn tin tình yêu

mong manh làm sao thứ tình phiêu lưu

biết có ngày rã tan

mà tình vẫn đầy như biển

người sẽ dửng dưng như lúc người quay đi

ta chẳng dấu được trái tim bi thiết!

Kết thúc __ Phạm thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s