Chia chồng

*bài thơ “Chia chồng” này ko nổi tiếng, do một người đàn ông viết cho bạn – người phải lấy chồng chung, đã ám ảnh mình suốt cả một thời mới lớn, khi biết là phụ nữ phải khổ đau thế nào…*

Cũng là vợ vợ chồng chồng

một năm mất sáu tháng ròng lẻ loi…

Sân nhà ngăn dậu trầu hôi

khi bên trầu thắm, thì tôi trầu vàng.

Lỡ làng một chuyến đò ngang

kẻ chờ sốt ruột kẻ sang chùng chình.

Tiếng chim rớt tự mái đình

thân mình đỡ lấy phận mình mà thôi.

Thà như ấy quách cho rồi

khi phòng người rạng, phòng tôi tối đèn.

Kẻ làm chị, đứa làm em

kẻ no đứa đói, kẻ thèm đứa dư!

Chia làm sao được tâm tư

sướng vui gói lại khi thu đầy phòng.

Đêm về chăn đắp ngang thân

gió chi lạnh đến hai lần gió ơi!

Đã mang tiếng có chồng rồi

dám đâu ngẩng mặt nhìn trời thở than…

Chợ tàn, quang gánh dở dang

đò đông chậm bước lỡ sang chuyến chiều…

Kể từ khi được người yêu

tôi đâu có dám bước liều qua sông.

Ngày xuân kẻ bế người bồng

đi bên cạnh chồng mà vẫn nhón chân.

Tính chi hết chuyện xa gần

chia chi hết được mọi phần đục trong.

Những đêm được ở bên chồng

giật mình nghe nấc nơi không có gì.

1999-2000

Chia chồng_Lê Quang Sinh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s