Những bông hoa trắng muốt

Bao lâu rồi nhỉ, bao lâu?

Đôi bím tóc chập chờn bím tóc

Gửi em lại bên anh

Tung cánh giấc mơ hồ điệp

Bàn chân anh đi những đâu

núi sông không kể xiết

vừa đặt lên bậu cửa nhà mình

lập tức một người nhận biết

Đón em đôi tay rộng mở

lồng ngực đại ngàn

trập trùng vó ngựa

Gọi tên nhau thật khẽ

băng giá tan nhanh

những bông hoa trắng muốt đầu xuân run rẩy nở

Những con đường chắp cánh bởi trời cao

Bao la ơi

này mây xanh

này gió…

Những bông hoa trắng muốt_Trần Thị Huyền Trang

Bình luận về bài viết này