Chốn về

Tôi có một ngôi nhà khép cửa,

chưa bao giờ tôi mời ai tới đó,

Ngủ sâu trên giá những bức tượng đất nung buồn bã

cuộc trình diễn không người…

Hoa sứ sân sau nở ngậm ngùi

Chỉ một người ngồi ngắm,

Tôi không bóng

Ngủ sâu không ai gọi

Say nắng không ai lay,

Không ai dắt tay qua ác mộng ngày

Máu chảy tự khô, vết đau tự liếm láp, hát tự nghe

trong ngôi nhà khép cửa,

chưa bao giờ tôi mời ai tới đó,

Bởi không thể đeo mặt nạ

không thể nói những lời xa lạ

ở nơi trú ẩn cuối cùng.

Chốn về__Nguyễn Ngọc Tư

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s