
dạo này chuyển qua đọc thơ dễ thương nha 🙂
.
Không dưng chẳng nắng chẳng mưa
Nửa đường đi bỗng đòi về không dưng
Không dưng hẹn đến không không
Đến nơi, chẳng đến, mỏi chân đành về.
Không dưng giận, không dưng huề
Không dưng cười đó, bất kì rưng rưng
Hỏi gì cũng lắc không ưng!
Không dưng kẹt cả đôi đường tiến lui…
Nhiều khi muốn giận ông Trời
Không dưng bắt phải chìu người không dưng!
Rồi một hôm chẳng về chung
Nhìn sang vắng bóng, không dưng bỗng buồn.
.
Không dưng – Nguyễn Danh Lam