Rất cần

Rất cần một người yêu mình hơn tất cả
Một người ta chẳng cần phải san sẻ với ai
Một người gom đủ cả nỗi nhớ rộng dài
Một người sẽ cùng ta đi qua những ngày như thế…

Hà Nội buồn như bản tình ca

Hà Nội buồn như một bản tình caTháng 7 đi qua, mùa hè thôi đỏ lửaChim sẻ sân sau chẳng còn hót nữaChợt vội vàng cho một chuyến đi xa. Đi qua những phố của taBia Tạ Hiện mùa này sao đắng thếChiếc ghế nhựa con con đã thôi không còn kểCâu chuyện ồn ào…

Miền diệu vợi

”Anh nhớ em nhớ cả những chiều đông
Khi một tin nhắn cuối ngày cũng làm lòng ấm áp
Và ước gì thời gian chậm chạp
Để nối dài khoảnh khắc bên nhau.”

Ngày gió buồn như câu chuyện chúng ta

“Thời gian chẳng phải là bà tiên màu nhiệm
Để tặng nhau một cơ hội từ đầu
Chỉ những ngày gió về trong khắc khoải
Mới hiểu lòng mình chẳng dứt nổi cơn đau…”

Đường đi nào rồi cũng tới rạng đông

”Đừng để nỗi buồn ám ảnh mình nhiều quá
Khi đêm nay anh chẳng trở về
Gió mùa thu vẫn gợi những say mê
Tim thao thức vẫn cần cơn ngoan ngủ
Và nhất là thôi ủ rũ
Để đừng lạc lõng giữa mênh mông…”

Rất cần

”Rất cần một niềm tin là cứ yêu đi một tình yêu cao thượng
Nghĩ làm gì xa xôi
Nhưng chỉ một giây của sự chạnh lòng thôi
Lại thấy chẳng gì mong manh bằng tình yêu này cả…”