Trần tình

Như quả táo chẳng bắt đầu từ bàn tay Eva

như Eva chẳng bắt đầu từ hạt bụi

mà bằng chiếc xương sườn…

Tôi đem tôi đi khao khát nóng bỏng

tôi đem tôi đi ngọt ngào khôn cùng

chiếc khung xương của tôi – chàng Adam của tôi bị rào bị xiềng

tôi lao vào và tôi vấp ngã

Có lỗi gì tình duyên

có lỗi gì dâng hiến

khi trái tim là của tôi

thể xác là của tôi?

Như một con kỳ nhông bám vào lớp vỏ

tự bảo vệ mình

tôi đi qua thời gian với hằng hà nhẫn nại

không phủ nhận sự thật

dẫu phải đau đớn vì sự thật

Hỡi người tôi yêu.

đừng thổi tắt ngọn nến

soi cho tôi về với cuộc tình

đêm của tôi sẽ có những giấc mơ ngon như trái chín

tai tôi nghe tiếng gọi tha thiết từ mặt trời hồng

chiếc xương sườn của anh – người đàn bà nguyên thủy trong tôi

đang lồm cồm bò dậy

Đi về phía bình minh nơi mặt trời chói sáng

tôi treo tôi lên thân cây hy vọng

chờ một phúc phận bình thường

nhân danh những niềm tin

những lời nguyền có từ kiếp trước

hạnh phúc tôi chọn ngày mầu nhiệm

êm đềm phục sinh…

Trần tình__Phạm thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s