Em và mùa xuân

Em chợt đến, nhẹ nhàng như cánh lá
Như sương rơi ấm lạnh vai gầy
Mắt em thăm thẳm trời thơ mộng
Để suốt đời ta là áng mây

Em chợt đến, hồn nhiên như cánh én
Nhả mùa xuân xuống vầng trán thơ ngây
Ta quên mất mùa vui đang thắp lửa
Cứ cầm hoài ảo vọng trên tay

Em chợt đến, dịu dàng như nắng sớm
Cho vườn hoang cây nẩy lá xanh đời
Ta mê mải hóa thành con bướm trắng
Cứ chập chờn đôi cánh giữa chiều rơi

Em chợt đến, phù du như bóng xế
Ta bàng hoàng thức giữa cơn mơ
Em có để chút gì trên dấu cỏ
Mà hương thơm bay suốt bốn mùa

Em chợt đi, vô tình như gió mỏng
Trái hồng nhan chín rụng đầu vườn
Ta làm tên giữ vườn mơ mộng
Nhặt suốt đời chẳng hết một mùi hương.

Em và mùa xuân _ Trịnh Bửu Hoài

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s