Bà mẹ vùng ngập lũ

Là cánh hạc đậu vào thơ buổi ấy
Mẹ còng lưng
soi mái tóc mây bay
Bốn phương gió cứ se lòng ngọn Bấc
Ngóng con xa
trôi nổi dạn dày
Mái tranh dột
che phía nào cũng ướt
Thèm tay con chia lửa ấm bàn tay
Ngày lũ lớn lòng sôi như bọt nước
để gió cuồng xô cổng trước vườn sau...
Chén cơm nóng đỡ lòng đêm trở gió
là hạt gạo thơm
thơm thảo mọi miền
Bao cảm xúc cứ trao lên khoé mắt
Giữa tình chung
xon xót một niềm riêng
Con xa quá tầm tay già vói tới
khuất mù trong mưa kín mấy truông đèo
Gió bão đi qua
buồn đau chưa ngớt
Nhớ con
lòng như nước lũ vang reo...

Nguồn: Mưa mùa bất chợt (thơ), H.Man, NXB Văn học, 2010

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s