Đoản ca của người đi biển

Ta tự hỏi giờ này em ở đâu
Đã lấy chồng, hay điên, hay còn tự do:
Bất cứ ở đâu em cũng có thể đang vui,
Nhưng ký ức làm ta rối lòng. 

Chúng ta lẽ ra có thể đã có con,
Chúng ta lẽ ra có thể đã có nhà –
Nhưng em nghĩ là không, và ta nghĩ là không,
Và chín năm trời nay chúng ta đi rong. 

Giờ đây ta làm trong những bể chứa sâu tối mù,
Và leo ra ngoài để ngắm đại dương:
Chim mòng biển và sóng mặn đi qua,Và những dãy núi Araby.

Ta đã đi qua những đại dương hiu quạnh
Và lang thang những thành phố lẻ loi.
Ta đã học được nhiều và đã mất đi nhiều,
Và đã chứng minh là trái đất tròn. 

Giờ đây nếu ngày xưa chúng ta ở bên nhau,
Có nhiều thứ chúng ta đã không khi nào biết được
–Nhưng những cuốn sách tẻ nhạt và những miền đất rã rời
đè nặng lên ta như một phiến đá tảng.                                          

Ấn-độ dương

Đoản ca của người đi biển _ Gary Snyder

<một bài thơ bình thường nhưng hay khủng khiếp. cũng từng nói những ý này, lời khác, với ai đó. ra là thời nào cũng vậy. cũng trăn trối như nhau mấy thứ nặng nhẹ. nhưng với Gary, có lẽ đã có nhiều tĩnh lặng hơn ở những phút của người trông rừng và đi biển.>

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments