“Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc…”
Tác giả: littlewisdom
Viết ở quầy sách cũ
Gần hết đời người vui cùng con chữ
Bây giờ “thượng đế” quay lưng?
Ông lão nhìn vào bức vách ván bưng
buồn như tháp cổ…!
Những chồng sách… một bài toán khó
Nghe chừng giấy mực khóc rưng rưng
Ngày tháng không quên
Cứ ngỡ mình lại yêu
Khi gặp người nồng nhiệt.
Tay đã chạm tay rồi
Chợt nghe lòng cách biệt.
Trăng nghẹn
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi…
Cảm xúc mùa thu
mùa thu còn trở lại
năm tháng đời người thì mãi mãi ra đi…
…
anh chẳng cầu mong gì lớn lao cho đâu đó ngày mai
sau những ngày dài, về nhà chỉ ước gì khi mắt mình nhắm lại
trong một chớp mắt
ngắn ngủi bình yên
mở mắt ra, anh thấy em ở cạnh bên.
Điều vụng dại cũ xưa
Ngôi sao ơi, con mắt của trời đêm
Giờ mới hiểu thế nào là ly biệt
Đối diện lòng mình giờ ta biết
Yêu để giận hờn, tha thứ để chia tay…
Nỗi buồn thiếu nữ
Những đêm mơ tôi muốn gặp điều gì
Tôi khao khát những gì mà chỉ gặp nỗi buồn xưa cũ?
Nỗi buồn sáng trong của tôi, thời thiếu nữ
Một ngôi nhà thủy tinh vụn vỡ
Đầy ắp những điều tôi vẫn say mê…
Thơ tình người lính biển
“Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên…”