Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không, rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé..
Tác giả: Kiuden
Trả lại em yêu
“Đường buồn anh đi bao giờ cho tới?
Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài…”
Ở CUỐI CON ĐƯỜNG!
Nàng vẫn hay tự hỏi, ở cuối con đường là gì? Khi những điều nàng vẽ ra rồi nàng quyết tâm đều có thể nên hình nên dạng, mà trái tim cố gắng thế nào vẫn chịu một sự trách móc thua thiệt. Ở cuối con đường là gì, khi mỗi ngày coi một tờ lịch thì hốt hoảng, đọc một status của bạn thì nước mắt rớt, sợ những điều hạnh phúc quá vẹn tròn, và bắt đầu bỏ rơi trái tim mình tự bơi vội vã qua thời gian. Ở cuối con đường là gì, khi chỉ mới sống hơn phần ba cuộc đời đã thấy mỏi mệt xuôi vai, thấy niềm tin chói lòa như phượng đỏ rồi nhận ra mùa hè đã khuất ngàn xưa, không trở về nữa…
Xuân tha hương
*”Chị ơi, tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông!”
“Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm”
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu
Thành phố tháng Chạp
“Thành phố vỗ tay tiễn đưagiá rétmơ màng một vòng tay lụa nắngtháng chạp mềm như chiếc hôn Em gửi cho anh một chút mùa xuânnụ tình yêu đã chớmtrên môi emhồng Gửi cho anh tháng chạpnhững mái tình im ngủ trong sương…” Phạm Thị Ngọc Liên
Muốn..
Nắm bàn tay anh rồi đặt xuống đời một đóa hoa tình yêu vỗ về gió mưa… Em ngước nhìn những da diết, không một lời hẹn hò, không một câu thề hứa. Mà dịu dàng sáng tối ngủ ngoan trong em.
Đợi bố
“Bố ạ con sẽ không chờ nữa
Khi chiều qua, những chiếc bóng đổ vàng
bố không về…
Mẹ ơi thôi đừng khóc
nước mắt chẳng làm ướt nổi nhân gian…”
Không tựa
vệt khói loang chiều quay quắt nhớ
tay vịn vào chống chếnh nỗi tha hương
chiều xuống phố ngước tìm mây viễn xứ
tình yêu dâng
như thác đổ mưa nguồn..