Xin gửi lại chút lòng kiêu hãnh
Nụ cười ai ám ảnh suốt tuổi thơ
Ta bé quá mà sân trường rộng quá
Biết đứng đâu thành người lớn bây giờ?
Tác giả: Kiuden
Ngơ ngác đời nhau
*Nàng trơ trọi trong ký ức của mình. Nàng biết rõ mình đã làm gì, đã nói gì, đã chấp nhận gì… chỉ là khi nhìn thấy nụ cười nhạt hơn sương đó, nàng chỉ muốn vùi mặt mà khóc nấc. Rồi tự thấy mình phải mạnh mẽ, vì chẳng còn ai cho mượn một bờ vai, hay một cánh tay vụng về nữa…*
Uẩn khúc
Những người ôm chữ vào lòng luôn có bao nỗi đau tự nảy sinh không thể cự tuyệt, và luôn day dứt với chính sự bày tỏ của mình!
Giả sử
Em để lại những mùa thu không biết nói
chỉ mình tôi tưởng niệm lúc em đi
giọt lệ nào mơ hồ như dấu hỏi
giả sử cuộc đời không có những chia ly..
“Và khi tro bụi “
“Giữa những nốt nhạc là âm nhạc. Giữa những con người là tình yêu. Những nốt nhạc và những con người không có ý nghĩa. Ý nghĩa nằm ở giữa chúng, ở giữa họ…” “Và khi tro bụi ” – Đoàn Minh Phượng
Không tựa
Người gần mà hóa xa xăm
mà thôi… cũng đã mấy năm còn gì
nắng mưa này một lần đi
gặp nhau giờ cũng chia ly… Thôi đừng!
Không tựa
Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
hãy trở về nghe em! Chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay…
Không tựa
bây giờ biển hết mặn rồi
núi không xanh nữa cho người yêu nhau.
Mùa chuyển
“Dẫu một lần thôi, em cũng mong anh đếnnhư mong mùa xuân gõ cửa một lầnnhư mong nắng ấm tràn đông giá lạnhmong một dấu giày xóa sạch rêu xanh…” Mùa chuyển – P.N Thường Đoan